Bí ẩn về cái chết của đoàn thám hiểm dyatlov

Năm 1959, 9 nhà khoa học Nga khởi hành chuyến du lịch mạo hiểm chinh phục dãy núi thuộc Dyatlov Pass ở phía bắc Ural. Không có người nào trong nhóm trở về.

Khởi hành

Tháng 1/1969, một nhóm 10 nhà khoa học làm việc tại Viện Bách khoa Ura quyết định thực hiện một cuộc thử nghiệm về tác động của độ cao và thời tiết khắc nghiệt đối với cơ thể người bằng cách tổ chức leo lên ngọn núi Kholat Syakhl (nghĩa là núi “Tử thần” trong tiếng địa phương) nằm về phía bắc của dãy Ural.

Nhóm 10 người gồm có:

Nhóm 10 người gồm có:,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

  1. Igor Dyatlov, trưởng nhóm
  2. Zinaida Kolmogorova 
  3. Lyudmila Dubinina 
  4. Alexander Kolevatov 
  5. Rustem Slobodin
  6. Yuri Krivonischenko
  7. Yuri Doroshenko
  8. Nicolai Thibeaux-Brignolle
  9. Alexander Zolotarev
  10. Yuri Yudin

Đến ngày 27/1, Yury Yudin bị bệnh nên buộc phải quay về lại thành phố Sverdlovsk. Yudin không bao giờ ngờ rằng đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy các bạn của mình còn sống. 

,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

 Yudin (giữa) đang tạm biệt các bạn để trở về vì bị ốm khi chuyến đi mới bắt đầu. Trưởng đoàn, Igor Dyatlov (ngoài cùng bên trái) đang nhìn theo.

Đến ngày 31/1, nhóm thám hiểm đến dưới chân ngọn Kholat để chuẩn bị cho cuộc chinh phục ngọn núi này. Tại đây, họ chặt cây làm một kho dự trữ thực phẩm và dụng cụ để sử dụng khi quay trở lại. 

Sáng ngày 1/2, nhóm thám hiểm bắt đầu thực hiện việc leo núi. Do gặp bão tuyết nên họ bị mất phương hướng và đi lạc đến một đèo nằm ở phía bên kia sườn của ngọn Kholat. Và khi biết bị nhầm, nhóm trưởng Dyatlov ra lệnh cho cả nhóm hạ trại qua đêm tại đây.

,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

Theo kế hoạch, cả nhóm sẽ trở lại Vizhai vào ngày 12/2/1959 và từ địa điểm đó Dyatlov sẽ gửi một bức điện tín đến câu lạc bộ Thể thao của trường để thông báo rằng họ đến nơi an toàn. Chẳng ai nghi ngờ rằng sẽ không có bức điện tín đó như dự định vì các thành viên của nhóm đều là những vận động viên trượt tuyết rất kinh nghiệm. Nhưng mãi đến ngày 15/2 vẫn không thấy Dyatlov liên lạc nên Viện Bách khoa Ural quyết định cử một nhóm cứu hộ đến nơi để xem xét tình hình. Đến ngày 20/2 thì cả cảnh sát và quân đội cũng được huy động tham gia vào việc tìm kiếm.

Tìm kiếm

Ngày 26/2, những người cứu hộ đã đến được địa điểm hạ trại của nhóm thám hiểm và phát hiện các căn lều đã bị phá nát nhưng không tìm thấy bất cứ một ai trừ dấu vết của chân người. Lần theo những dấu vết này, những người cứu hộ tìm thấy cách nơi hạ trại gần 500m thi thể của 2 nạn nhân, trên người chỉ mặc quần áo lót, đi chân trần. Bàn tay họ bị cháy sém và gần đó là đống lửa tàn. Dấu vết cành cây bị gẫy ở độ cao 5m cho thấy một người đã leo lên đó để tìm kiếm một thứ gì đấy và các cành cây gẫy khác nằm rải rác trên tuyết.

,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

Mở rộng cuộc tìm kiếm, những người cứu hộ thìm thấy thêm 3 thi thể khác. Họ dường như đang cố gắng lết về căn lều bằng sức lực cuối cùng của họ.

,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

,dyatlov,bí ẩn chưa có lời giải

Các nhân viên cứu hộ tìm thấy lều của họ vào ngày 26, năm 1959. Lều đã bị cắt mở từ bên trong, và hầu hết mọt người bỏ trốn với chân chỉ mang tất hoặc chân trần.

Ngay sau khi tìm thấy 5 thi thể đầu tiên, một cuộc điều tra quy mô liền được tiến hành. Giám định pháp y cho biết cả 5 nạn nhân không bị bất cứ chấn thương nào, có thể họ bị chết vì thân nhiệt xuống thấp đột ngột. 

Xác của 4 nhà thám hiểm còn lại mới được tìm thấy vào ngày 4/5, nằm sâu dưới 4m tuyết tại một cái hố cách nơi họ hạ trại chừng 1,5km. Một trong số các nạn nhân bị một chấn thương nhỏ ở đầu nhưng đó không phải là một vết thương gây tử vong.  

Tuy nhiên giám định pháp y của 4 thi thể được tìm thấy vào tháng 5 lại làm thay đổi sự nhìn nhận của các nhà điều tra. 3 trong số 4 nạn nhân bị nhiều chấn thương nặng. Thi thể của Nicolas Thibeaux-Brignollel bị chấn thương nặng ở vùng đầu, còn thi thể của Ludmila Dubinina và Alexander Zolotarev bị nhiều chấn thương ở ngực. Theo giám định, cả 4 nạn nhân đều bị một lực rất lớn, tương đương trọng lượng của một chiếc xe tải, va đập vào. Một trong 4 nạn nhân còn bị đứt cả lưỡi.

Đến tháng 8/1969, các cuộc điều tra của cảnh sát đã dẫn chứng những điểm sau:

  • Có tất cả 6 thành viên của nhóm thám hiểm chết do thân nhiệt giảm đột ngột, 3 thành viên còn lại chết do bị chấn thương nặng.
  • Không tìm thấy bất cứ chứng cứ nào chứng minh có người lạ xuất hiện tại hiện trường hay khu vực xung  quanh.
  • Tất cả lều của nhóm thám hiểm đều bị phá hỏng.
  • Tất cả các nạn nhân đều chết sau bữa ăn tối từ 6 đến 8 tiếng đồng hồ.
  • Dấu vết để lại tại hiện trường cho thấy tất cả 9 nạn nhân đều bỏ chạy ra khỏi lều và sau đó lần lượt tử vong tại nhiều địa điểm khác nhau.
  • Chấn thương gây ra cho 3 nạn nhân được tìm thấy vào tháng 5 là do một lực rất mạnh gây ra.
  • Áo quần của các nạn nhân đều bị nhiễm phóng xạ. 

Mặc dù còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, cuộc điều tra đã khép lại vào cuối tháng và hồ sơ vụ này được gửi đến cơ quan lưu trữ bí mật. Câu chuyện còn kỳ bí hơn khi những người trượt tuyết và các nhà thám hiểm khác bị cấm vào khu vực này trong 3 năm tiếp sau đó.

Những giả thuyết

Giả thuyết đầu tiên được đưa ra là các nạn nhân đã bị giết hại bởi thổ dân người Hansi vốn sinh sống từ lâu trên dãy Ural khi những người thám hiểm vô tình xâm phạm vào lãnh địa của thổ dân. Tuy nhiên, giả thuyết này sau đó bị bác bỏ vì không tìm thấy bất cứ dấu vết chứng minh thổ dân Hansi đã có mặt tại hiện trường.

Vào thập niên 90, thế kỷ XX, cái chết bí ẩn của 9 nhà khoa học trên đèo Dyatlov (để tưởng nhớ các nạn nhân, chính quyền địa phương đã lấy tên của Igor Dyatlov, người chỉ huy cuộc thám hiểm, đặt tên cho đèo là nơi mà vụ tai nạn xảy ra) mới được công khai từng phần khi Liên Xô sụp đổ. Từ các hồ sơ này mà người ta mới biết thêm rằng da của các nạn nhân sau một thời gian đều chuyển sang màu cam, còn tóc thì chuyển thành màu xám.

Riêng mức độ nhiễm xạ tại đèo Dyatlov tại thời điểm xảy ra vụ tai nạn là rất cao nhưng các nhà điều tra không biết nguồn phóng xạ phát ra từ đâu. Ngoài ra, một ghi nhận được báo cáo của một nhóm leo núi cách đó 60km cho biết họ thấy xuất hiện một vật lạ chói lòa ánh sáng màu cam trên ngọn Kholat vào đúng thời điểm xảy ra tai nạn của 9 nhà thám hiểm người Nga.

Trước đó, hiện tượng tương tự từng xảy ra vào tháng 1 và tháng 2/1969 tại vùng Ivdel. Một tài liệu khác còn ghi nhận báo cáo của một số nhân chứng về sự xuất hiện của nhiều tiếng động lạ, như tiếng va đập của kim loại với nhau trên ngọn Kholat vào thời đểm xảy ra vụ tai nạn.

Nhà báo Anatoly Guschin, một trong những người đầu tiên nghiên cứu hồ sơ gốc, vẫn quả quyết rằng một số trang và cả một phong bì được đề cập đến trong hồ sơ đã biến mất một cách bí ẩn. Năm 1999, ông xuất bản cuốn sách mang tên Giá của những bí mật quốc gia là 9 mạng người, đặt ra giả thuyết liên quan đến các cuộc thử nghiệm vũ khí quân sự bí mật và sự che giấu của chính phủ. Lev Ivanov, trưởng ban điều tra vụ việc này ban đầu, bổ sung sự kiện vào giả thuyết này khi ông được yêu cầu chôn vùi vụ việc, dù Ivanov vẫn tiếp tục tin rằng đĩa bay UFO và người ngoài hành tinh đứng sau toàn bộ vụ việc.

Năm 2000, một hãng truyền hình trong khu vực thực hiện bộ phim tài liệu về vụ này và nhà văn Nga, Anna Matveyeva, đã xuất bản một tác phẩm bán hư cấu về các sự kiện trong cuốn sách Đèo Dyatlov của bà.

Từ năm 2000 đến nay các nhà khoa học và các phương tiện thông tin đã đặt ra rất nhiều giả thuyết như một vụ tai nạn chết người do tuyết lở, một cuộc thử nghiệm quân sự, một cuộc tấn công của một vật thể bay lạ đến từ bên ngoài trái đất hay thậm chí họ bị giết bởi Yeti (Người Tuyết)... những cho đến nay, vụ tai nạn này vẫn còn là một bí ẩn của lịch sử.