Những cơn mưa vẽ lên cửa kính điều gì?

Tôi nghe rồi lặng im, mẹ cũng ngưng nói và nhìn ra ngoài mưa...
Ngoài trời mưa rả rích, mưa như to hơn, nặng hạt và lạnh hơn...
Mưa vẽ điều gì thế?

,Mưa,lụt,trẻ em,tuổi thơ,đợi nắng,cuộc sống

Ảnh: Lynh

Trên đường từ nhà lên thành phố học, tôi ngồi trên xe buýt và nhìn cảnh vật bên ngoài... Mưa như trút nước, trút những dồn nén giận dữ của mẹ Thiên nhiên xuống những cánh đồng, những con đường... Cảm giác hơi lạnh như tràn vào trong xe, qua những khe hở cửa sổ kêu lách cách...

Tôi nhìn quang cảnh ngoài kia, mưa ngày một nặng hạt tạt ngang bên cửa sổ, vuốt nhẹ cửa sổ để nhìn cho rõ, tôi chợt lặng...

Hai bên đồng ruộng ngập nước lênh láng, ngập luôn những cây mạ non vừa được bà con gieo trồng. Xa xa, phía hơi sương phủ trắng mù, thấp thoáng bóng những người nông dân đeo gùi, lọm khọm cúi vớt vát những gì còn sót lại trên cánh đồng. Mới hôm qua vừa về, tôi còn thấy được màu xanh của lúa lổm chổm nổi lên, như đua nhau chống trọi với sự vùi dập của những cơn mưa nặng hạt. Vậy mà qua một đêm, tất cả đã chìm trong biển nước...

Chợt nhìn gần hơn một chút, phía bên bờ ruộng gần lề đường, là hình ảnh của những người đàn ông đang vây lại để bắt cá, nguồn thực phẩm quý trong những ngày mưa. Xe đi qua nhanh, tôi kịp nhìn thấy sự vui mừng của họ khi trong lưới có cá, những con cá thi nhau búng lên hưởng ứng đón những hạn mưa trên cạn... Còn những người đàn ông chắc vui mừng vì có cá cho gia đình ăn trong những ngày mưa, có cá đem đổi gạo ăn cho lũ trẻ no bụng đến trường...

Rồi xe lướt qua họ. Thật nhanh...

Trong đầu tôi vẫn thấp thoáng cảnh vật và con người lúc ấy...

Tôi đã nghĩ rất nhiều... Về mưa, mưa gió, về con người và về tôi...

,Mưa,lụt,trẻ em,tuổi thơ,đợi nắng,cuộc sống

Chợt nhớ câu chuyện ngày mưa ở nhà, mưa dầm từ tờ mờ sáng cho đến chiều tối không ngớt, màn đêm như chỉ được xua nhẹ nhường chỗ cho ánh sâng mặt trời le lói trong tiết trời âm u xám xịt và lạnh lẽo...

Tôi và mẹ ngồi nhìn mưa ngoài hiên, kể chuyện những đứa trẻ học sinh mẹ. Chợt mẹ bảo: "mưa thế này, trong buôn làng không có gạo ăn, không có củi chụm đâu con ơi... Mấy đứa nhỏ đi học tội nghiệp lắm, quần áo thì mỏng tanh, lấm lem bùn đất thấy mà thương...".

Tôi nghe rồi lặng im, mẹ cũng ngưng nói và nhìn ra ngoài mưa...

Ngoài trời mưa rả rích, mưa như to hơn, nặng hạt và lạnh hơn...

Mưa vẽ điều gì thế?

Lynh 

-/- (Trên xe buýt)