6 THỜI ĐIỂM BẠN HIỂU THẤU QUY LUẬT CUỘC ĐỜI!

Hàng ngày, chúng ta đều bận rộn với học hành, công việc mà quên mất rằng
cuộc sống vẫn đang trôi qua ngoài kia, với những quy luật khắc nghiệt của nó.
Sáu thời điểm sau là lúc bạn hiểu thấu những quy luật này!

1. Khi gặp hoạn nạn.

Ngày thường, xung quanh ta là biết bao nhiêu anhem, bạn bè, ai cũng cười cười nói nói, thân thiết như chung một nhà. Đến khi tagặp chuyện không may, có người nhiệt tình giúp đỡ, có người khoanh tay đứngnhìn, nhưng cũng không thiếu kẻ mượn gió bẻ măng. Bởi vậy, chỉ trong hoạn nạn, ta mới phân biệt đượclòng người ngay giả, biết được ai là người quân tử, ai là kẻ tiểu nhân. Có nhưvậy, ta mới hiểu thế nào là “chọn bạn mà chơi”. 

2. Khi lâm bệnh nặng.

Chỉ khi nào ốm đau liệt giường, ta mới thấm thíahết tầm quan trọng của sức khỏe. Sức khỏe là tài sản quý giá nhất của con người,những thứ khác đều chỉ đáng xếp sau. Nếu không có sức khỏe thì giàu sang, phúquý cũng đều là vô nghĩa. Chính vì thế, chỉ khi thoát cơn bạo bệnh, conngười mới học được cách trân trọng sức khỏe, cũng như coi nhẹ của cải vật chất– những thứ mà ngày thường ta vẫn điên cuồng theo đuổi. 

 3. Khi bị mất chức quyền.

Khi ta ở đỉnh cao danh vọng, chức trọng quyềncao thì luôn được săn đón bởi biết bao nhiêu người. Nhưng một khi quyền lực đãkhông còn trong tay thìcục diện hoàn toàn thay đổi. Những kẻ xu nịnhtrước kia, nay nhìn thấy ta cũng coi như không quen biết. Những người tưởng chừngnhư anh em thân thiết bỗngcũng hóa xa lạ, lạnh lùng. Vì thế, dù có được công danh, bạn cũng đừng nênvội đắc ý trước những lời ngợi ca, tâng bốc. Hãy học cách sống khiêm nhường đểkhông bị sự tự cao che mờ mắt, khiến ta trở nên ích kỷ và thiển cận. 

4. Khi đã về hưu.

Nhiều người sau khi về hưu mới có thời gian ngồingẫm nghĩ lại cuộc đời mình.Tham gia công tác nhiều năm, vì ham chức ham quyềnmà cấp trên chèn épcấp dưới, vì muốn thăng quan tiến chức mà đồngnghiệp đấu đá lẫn nhau. Thế nhưng, những thứ đạt được cũng chỉ là vậtngoài thân, người mất đi rồicũng chẳng mang theo được. Dù là lãnh đạo hay nhân viên, cấp trên hay cấpdưới, đến cuối cùng chẳng phảicũng đều về hưu sao? Sớm biết chẳng có gì khácnhau thì trước đây hà tất phải tranh đấu? Hãy làm tốt việc của mình, đối xửchân thành với người khác,đó mới là việc nên làm. 

5. Khi rơi vào cảnh ngục tù.

Con người có thể ngộ ra điều gì khi bị giam giữtrong bốn bức tường nhà ngục?Đó chính là “ác giả ác báo”. Luật pháp không phảitrò đùa, người làm việc xấusẽ phải đền tội, chỉ là quả báo đến sớm hay muộnmà thôi. Nếu một người không chịu tu thân dưỡng tính, chỉchuyên hãm hại người khác để tư lợi cá nhân thì sẽ có ngày chịu sự trừngphạt. Giam giữ - hình phạt tưởng chừng như nhẹ nhàng nhất cũng chính là cách tướcđoạt đi thứ quý giá nhất của con người, đó là sự tự do. 

 6. Khi sắp trút hơi thở cuối cùng.

Trớ trêu thay, lâm chung là lúc con người trởnên thông suốt nhất. Cuộc đời này quá ngắn mà cũng quá dài. Mọi ânoán tình thù đều chỉ như mây khói, ta hà tất phải cố chấp với chúng mà không họccách buông bỏ?Khi đã hiểu được đạo lý ấy cũng là lúc con ngườicó thể nhắm mắt xuôi tay,ra đi thanh thản.BỐN “CHUYỆN LẠ” Ở ĐẤT NƯỚC NHẬTBẢN1./ Trung thựcỞ Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốcđường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm,kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những“mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Banngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họđóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giániêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đemthùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêuthị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka… cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túixách.Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào.Người Nhật tự hào khẳng định động từ “ăn cắp vặt” gần như đã biến mất trong từđiển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 – 10%khi biết bạn là khách nước ngoài.2./ “No noise” – không ồnNguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệtđể tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhàdân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giảnchỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyếnmãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không đượcbật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duynhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.3./ Nhân bảnVì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn mộtgóc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờgặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim,thú trong tự nhiên.4./ Bình đẳngMọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Đểkhông có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyếnkhích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất.Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đườngđến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Nhữngngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật nhưnhững chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chungý chí, chung tinh thần lao động.Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàngngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếumột ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủtự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợnhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủlương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồngsẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thếluôn được đề cao, tôn trọng.