Bùi Hồng Thảo
10 tháng trước

Bóc trần sự thật điều cha mẹ hay nghĩ rằng: Dạy học càng sớm trẻ càng phát triển tốt.

Quan niệm rằng 'dạy trẻ càng sớm càng tốt' có phải thực sự đúng hay mang tác dụng ngược với những gì các bậc cha mẹ mong đợi. Hãy cùng đọc bài phân tích sau đây.

Một người mẹ nói rằng khi con trai cô ấy được bảy tháng tuổi thì cô lần đầu tiên cảm thấy áp lực phải đăng ký cho con vào học các chương trình làm giàu. Cô nói: “Mẹ của một bé mới tự học cách đứng thẳng hỏi tôi rằng con tôi sẽ học lớp nào, như thể bé nhà tôi mười tuổi ấy!” 

Một người mẹ khác, vốn là một chuyên gia mầm non – người hiểu sự phát triển của trẻ - thì lại phàn nàn rằng cô ấy phải chịu áp lực rất lớn khi đăng ký cho con gái mình tham gia cuộc thi đá banh tại địa phương, trong khi con gái cô ấy chỉ mới hai tuổi rưỡi. Những gì trong các câu chuyện này – và nhiều câu chuyện khác giống như vậy – có một điểm chung là tin rằng “càng sớm thì càng tốt”– nhưng các bậc cha mẹ không thể ép trẻ bắt đầu quá sớm đi trên con đường đến thành công. Cho dù điều chúng ta đang nói là về học thuật hay thể thao thì ý tưởng này đã ăn sâu vào xã hội của chúng ta.

Vậy ý tưởng này đến từ đâu? Tại sao cha mẹ lẫn con cái đều chịu gánh nặng bởi quan niệm sai lầm này? Tại sao các bậc cha mẹ đều cảm thấy sợ hãi rằng nếu họ không cho những đứa con của mình một bước khởi đầu cạnh tranh,thì con cái của họ sẽ bị tụt lại phía sau và kết thúc như những thất bại thảm hại? 

Những gì bạn ít có khả năng nghe thấy là sự thật về những gì thực sự xảy ra với con bạn, nếu bạn thúc giục con hoàn thành nhiệm vụ trước khi chúng sẵn sàng phát triển. Chuyên gia Jan Healy – nghiên cứu sự phát triển trẻ thơ - đã từng nói rằng khi bạn bắt đầu một thứ mà não bộ chưa sẵn sàng tiếp nhận thì bạn sẽ gặp rắc rối to. Trong số các rắc rối gặp phải là căng thẳng rất nhiều, thậm chí dẫn tới trầm cảm. Ngày nay, trầm cảm ở trẻ em đang ở mức cao nhất mọi thời đại.

Hãy cùng kiểm tra một số thực tế khác! Có một phạm vi rộng lớn về những gì gọi là “bình thường” trong phát triển trẻ em - một điều bạn có thể không nhận ra nếu bạn chỉ nhìn thấy các biểu đồ cho thấy độ tuổi trung bình của các mốc phát triển. Chẳng hạn, độ tuổi trung bình trẻ học cách đi là 12 tháng - 50% có thể đi trước đó và 50% cóthể đi sau đó. Nhưng phạm vi bình thường để học đi là từ 35 tuần tuổi cho đến 17 tháng tuổi. Điều tương tự áp dụng cho việc học đọc. Độ tuổi trung bình mà trẻ học đọc là 6 tuổi rưỡi - một lần nữa, 50% có thể đọc trước đó và 50% có thể đọc sau đó.

Tuy nhiên, bạn có thể cảm thấy áp lực - cho dù từ các báo cáo truyền thông hoặc các bậc cha mẹ khác - để dạy con bạn đọc càng sớm càng tốt. Có vài báo cáo nói là trẻ em được dạy đọc khi còn nhỏ gặp nhiều vấn đề về thị lực hơn và những đứa trẻ được dạy đọc lúc năm tuổi gặp khó khăn hơn so với những đứa trẻ được dạy ở lúc bảy tuổi. Hơn nữa, nghiên cứu cho thấy rằng thông thường ở lớp ba, và chắc chắn nhất là ở trường cấp hai, có một sự khác biệt thực sự về trình độ học giữa những người bắt đầu đọc sớm và những người bắt đầu muộn hơn.

Tất nhiên, đọc sách không phải là kỹ năng duy nhất trẻ em được yêu cầu có sớm; các yêu cầu trong tất cả các môn học tăng lên khi chương trình giảng dạy “được đẩy xuống” từ cấp cao xuống cấp thấp hơn. Khi các chính trị gia thích thú ví von với quan niệm rằng giáo dục là một chủng tộc, và các bậc cha mẹ nhấn mạnh rằng các nhà giáo dục mầm non đang chuyển từ các chương trình dựa trên chơi-mà-học sang các chương trình giảng dạy theo định hướng học thuật, giáo viên - từ mẫu giáo đến lớp tiểu học - buộc phải từ bỏ sự hiểu biết về những gì phù hợp với sự phát triển của trẻ và để dạy nội dung mà họ biết là sai cho trẻ em. 

Trường mẫu giáo, theo một nghiên cứu từ Đại học Virginia, đã trở thành lớp 1 mới. Và dựa trên quan sát của tôi, trường mầm non rõ ràng đã trở thành trường mẫu giáo mới.Tất cả những điều này đang diễn ra mặc dù có rất nhiều nghiên cứu chứng minh rằng trẻ em đăng ký vào các trường mầm non định hướng chơi là chủ yếu không có một bất lợi nào so với những trẻ đăng ký vào các trường mầm non tập trung vào học tập sớm. Trên thực tế, các nghiên cứu đã chỉ ra rằng không có lợi thế ngắn hạn hay dài hạn của việc học thuật sớm so với chơi và rằng không có sự khác biệt có thể phân biệt rõ rệt ở lớp một. 

Ngoài ra, học sinh lớp bốn đã theo học tại các trường mầm non định hướng chơi, thì thường bắt đầu các hoạt động của mình có kết quả học tập tốt hơn so với những học sinh ở các trường mầm non định hướng học thuật. Trẻ em rất muốn làm hài lòng những người lớn quan trọng trong cuộc đời của chúng. Khi chúng không đáp ứng được cho kỳ vọng của cha mẹ mình và các giáo viên bởi vì chúng không thể làm được những gì mà họ yêu cầu, thì kết quả cuối cùng là sợ hãi, thất vọng và lo lắng. Điều này làm cho chúng không thể học tập.

Về mặt thể thao, khi sự phối hợp giữa mắt và chân của trẻ chưa phát triển hoàn chỉnh cho đến khi chín hoặc mười tuổi và chúng ta yêu cầu - không, bắt buộc - trẻ chỉ vừa mới vượt qua giai đoạn chao đảo để chơi bóng đá ở cấp độ chuyên nghiệp thực tế, thì điều đó chỉ làm nên thất bại. Khi yêu cầu trẻ em bắt một quả bóng trắng nhỏ bay trong không khí trước khi các kỹ năng theo dõi trực quan của chúng được hình thành đầy đủ, thì học mà không bắt được sẽ làm trẻ trở nên sợ hãi. 

Cơ bắp, khớp và xương của trẻ đang phát triển bị căng thẳng vượt quá những gì đáng mong đợi ở tuổi của chúng sẽ có nguy cơ gây chấn thương - đôi khi là chấn thương suốt đời. Không ai lại khuyến khích trẻ hoạt động thể chất kiểu như vậy.

Vì thế, cho dù chúng ta nói về việc thể thao hay học tập, thì cả hai đều dẫn đến kết quả cuối cùng thường giống nhau: làm trẻ mất động lực. Ngoài ra, những đứa trẻ được “dạy” bởi người lớn để phát triển với tốc độ không phải là xu hướng chính của trẻ sẽ trở thành những người ít tự chủ hơn. Và, một lần nữa,những đứa trẻ bắt đầu chơi thể thao khi chúng đã phát triển sẵn sàng thì bắt kịp và thậm chí vượt qua những đứa trẻ bắt đầu sớm hơn.

Tuổi thơ không phải là một buổi thử trang phục cho tuổi trưởng thành, cũng không phải là một cuộc đua. Đó là một giai đoạn riêng biệt, độc đáo và rất đặc biệt của cuộc sống. Thật đáng sợ khi chúng ta về cơ bản xóa sạch nó khỏi sự tồn tại do một niềm tin sai lầm rằng dạy càng sớm là càng tốt.

Cha mẹ phải làm gì? Lời khuyên: 

 1.    Nhớ lại thời thơ ấu của chính bạn và những gì bạnthích nhất về nó. Hãy nhớ sự tự do mà bạn phải chơi - và học hỏi - theo thờigian biểu của riêng bạn. Tin tưởng rằng đây là những gì tốt nhất cho con của bạn.  

 2.    Hãy yên tâm trong kiến ​​thức của mình rằng sựphát triển của trẻ em không thể được đẩy nhanh; nó là bất biến. Hơn nữa, không cólý do gì để cố gắng tăng tốc nó.    

3.    Đợi cho đến khi những đứa trẻ của bạn ít nhất 8tuổi trước khi đăng ký cho chúng tham gia vào các môn thể thao có tổ chức.  

 4.    Nếu bạn chọn một trường mầm non tư thục, hãy chọnmột trường mầm non dựa trên việc chơi và phù hợp với sự phát triển của trẻ.  

5.      Nếu con bạn học ở trường công, hãy học càng nhiềucàng tốt về chương trình giảng dạy. Nếu bạn không thích như những gì bạn đang thấy(thường thì cấp độ căng thẳng của trẻ là chỉ thị của bạn liệu trường học có yêucầu quá mức hay không), nói chuyện với giáo viên và người phụ trách quản lý trẻnếu thấy cần thiết.

Bình luận về bài viết này
0 bình luận
Sắp xếp theo:

Đang tải bình luận...


Đang tải nội dung cho bạn