Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bạn không ngủ trong suốt 11 ngày?

Nếu không được ngủ đủ giờ trong một ngày, chúng ta đã cảm thấy mệt mỏi và khó chịu. Vậy chúng ta sẽ ra sao nếu không ngủ trong nhiều ngày liền. Hãy cùng đi tìm câu trả lời thông qua cuộc thí nghiệm của một anh bạn trẻ tên Randy Gardner.

Có thể bạn chưa biết: Sách Kỷ lục Guinness thế giới không ghi nhận đối với trường hợp thực hiện hành vi không ngủ trong một khoảng thời gian dài. Lý do được đưa ra là vì điều này thật sự nguy hiểm khi một người phải thức trong suốt nhiều ngày và nhiều tuần liền. Mặc dù không được ghi nhận trong Sách Kỷ lục Ginness thế giới nhưng Randy Gardner – người hiện đang giữ kỉ lục không ngủ trong khoảng thời gian dài nhất vẫn đánh cược để thực hiện việc này và từ đó, chúng ta đã biết được rất nhiều điều rằng chúng ta sẽ như thế nào nếu không ngủ trong nhiều ngày. 

Vào cuối tháng 12 năm 1963, một chàng trai 17 tuổi - Randy Gardner, đã nhờ cậy hai người bạn của mình là Bruce McAllister và Joe Marciano giúp anh thực hiện một dự án mà anh chắc chắn rằng mình sẽ giành được giải thưởng ở hội chợ triển lãm khoa học: lật đổ kỷ lục là người không cần ngủ trong nhiều ngày liên tục. 

,

Randy Gardner - người đã "liều mình" không ngủ trong nhiều ngày để giành được một giải thưởng trong một triển lãm khoa học.

Câu hỏi về việc một người có thể chịu đựng được bao lâu mà không ngủ là vấn đề tranh luận tích cực trong khoảng thời gian đó. Nhiều người tin rằng thiếu ngủ có thể gây tử vong ngay lập tức. Một thí nghiệm cao cấp đã từng có thể khiến cho một chú mèo tỉnh táo trong 15 ngày liên tục và sau đó, những người thực hiện thí nghiệm này đã nói đây không phải là một kết thúc tốt cho bất kỳ con mèo nào.

Nhưng theo McAllister nói với BBC nhiều năm sau đó rằng nghiên cứu đặc biệt tàn khốc khi ấy đã không tính đến một yếu tố là các chất được sử dụng để khiến những chú mèo tỉnh táo cũng đồng thời có thể tàn phá hệ thống bên trong của chúng trong khoảng thời gian chúng không ngủ.

Quay lại với trường hợp của ba người bạn trẻ, họ đã quyết tâm giành được giải thưởng khoa học đó và họ sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của mình để làm điều đó. Cuộc thí nghiệm đã trở thành một điều đáng chú ý của các quốc gia Trên thực tế, trong một thời gian ngắn, đó là câu chuyện được viết nhiều thứ ba trên báo chí Mỹ, sau vụ ám sát Tổng thống Kennedy và chuyến đi lịch sử củaThe Beatles tới Hoa Kỳ. Vì vậy, có lẽ không có gì đáng ngạc nhiên khi một nhà nghiên cứu về giấc ngủ là Tiến sĩ William Dement đã đến để hỗ trợ cho các chàng trai về mặt chuyên môn của mình khi nghe về thí nghiệm này.

,

Cuối cùng, Gardner đã thức 264,4 giờ: khoảng 11 ngày 25 phút. Và toàn bộ thời gian, Dement và những người đồng sự đã theo dõi chính xác tâm trí anh ta đang làm như thế nào với một loạt các bài kiểm tra nhận thức và cảm giác. Sau hai ngày không ngủ, anh bắt đầu gặp vấn đề khi lặp lại những từ cần phải xoắn lưỡi đơn giản và anh cũng ngừng khả năng nhận dạng đồ vật bằng cách chạm (nhận biết bằng xúc giác). Trong khi đó, các giác quan của anh dường như phát triển hơn và anh trở nên nhạy cảm với mùi mạnh. Có lúc, anh nói với McAllister, "Đừng để tôi ngửi thấy mùi đó, tôi không thể chịu được mùi này" (theo BBC đưa tin). 

,

,

Đến ngày thứ năm, anh bị ảo giác và sớm bắt đầu gặp khó khăn trong việc hình thành những ký ức ngắn hạn. Nhưng đối với tất cả những gì anh phải chịu trong thời gian thử thách, không phải mọi thứ đều đi theo chiều hướng xấu. Các chàng trai đã sử dụng các hoạt động thể chất để giữ cho Gardner tỉnh táo, trong đó trò chơi bóng rổ của anh thực sự đã cải thiện trong suốt một tuần rưỡi không ngủ đó.

,

Mất ngủ sáu mươi năm sau

Một vài điều đã xảy ra sau khi thí nghiệm kết thúc. Đầu tiên là tin tốt. Gardner và những hai người bạn của mình đã giành được vị trí đầu tiên trong hội chợ triễn lãm khoa học lần đó. Gardner cũng trở thành người giữ kỷ lục không ngủ khoảng thời gian lâu nhất hiện nay.

Nhưng đây là tin xấu: Nhiều năm trôi qua, Gardner bắt đầu hối hận về cuộc thí nghiệm ngày càng nhiều. Vào cuối những năm 2000, Gardner bắt đầu trải qua chứng mất ngủ hàng đêm. Không có cách nào để nói chắc chắn nhưng anh tin rằng lý do cho vấn đề này chính là cuộc thí nghiệm liều lĩnh mà anh đã thực hiện vào những năm tuổi teen của mình. Anh ta bị chứng mất ngủ định kỳ trong vài năm cho đến khi ổn định hơn, nhưng vẫn vậy, anh chỉ tận hưởng khoảng 6 giờ ngủ mỗi đêm trong những ngày này.

Theo Reuben Westmaas