Cô đơn thì sao chứ?

Hãy cứ là những cô gái luôn biết trông chờ vào kì tích, hoặc tạo ra nó khi bản thân mình còn có thể...

1,014
Bình chọn: 0/0

<p class="first-child">&nbsp;</p> <p class="first-child">Đọc những con chữ của nhiều bạn, bỗng thấy cuộc đời tr&ocirc;i qua rất nhẹ, tựa như chưa kịp cảm nhận được điều g&igrave; th&igrave; đ&atilde; hết canh t&agrave;n của một thời vụng dại. Nhớ về m&igrave;nh của năm xưa, thể n&agrave;o cũng l&agrave; một c&ocirc; g&aacute;i trẻ vụng về, hậu đậu, dường như bao giờ cũng loay hoay với việc cố gắng h&ograve;a nhập m&igrave;nh với mọi người.</p> <p class="center article-image" style="text-align: center;">&nbsp;</p> <p class="center article-image" style="text-align: center;">

</p> <p>&nbsp;</p> <p>Th&aacute;ng năm ấy tr&ocirc;i qua, vui vẻ biết bao, xốn xang biết bao. Bước ch&acirc;n trẻ tuổi tuy cũng biết mỏi nhưngv&igrave; khao kh&aacute;t m&atilde;nh liệt, bao giờ cũng cố chấp đưa t&acirc;m hồn đi qua hết thế giới của người n&agrave;y đến thế giới của người kh&aacute;c, chạm v&agrave;o rồi bu&ocirc;ng. Khi ấy, hạnh ph&uacute;c đơn thuần chỉ l&agrave; những hạt sỏi nhỏ nhoi đủ đẹp đẽ để c&oacute; thể giữ vui vẻ m&atilde;i ở cạnh m&igrave;nh. V&agrave; rồi khi mọi thứ nối g&oacute;t thời gian trở về với những nơi m&agrave; bản th&acirc;n chẳng c&ograve;n c&oacute; thể chạm đến, l&ograve;ng bỗng chốc rơi v&agrave;o tuyệt vọng.</p> <p>C&ograve;n nhớ th&aacute;ng năm ấy đ&atilde; phải kh&oacute; khăn lắm mới d&aacute;m đưa tay ra chạm v&agrave;o một người, để cho họ mặc sức l&agrave;m m&igrave;nh thương tổn. Rồi cứ nhiều lần hơn như thế, cứ thỏa sức ch&igrave;a tay v&agrave;o thế giới của người kh&aacute;c, kh&ocirc;ng van cầu, kh&ocirc;ng ham muốn, chỉ l&agrave; cảm thấy cần th&igrave; sẽ đưa, kh&ocirc;ng cần nữa th&igrave; sẽ r&uacute;t lại. Chưa bao muốn dấn th&acirc;n s&acirc;u hơn, mọi thứ l&agrave; thực h&oacute;a ra chỉ đ&ugrave;a...</p> <p class="center article-image">&nbsp;</p> <p class="center article-image" style="text-align: center;"><img src="https://www.ohay.tv/file/v1/content/wp-content/uploads/2014/09/10635906_936034156413033_2057109134537647501_n.jpg" alt="" /></p> <p class="center article-image" style="text-align: center;">
</p> <p class="center article-image">&nbsp;</p> <p class="center article-image">Tho&aacute;ng chốc đ&ecirc;m lại về, c&ocirc; đơn vẫn y&ecirc;n lặng đứng đ&oacute; ngắm nh&igrave;n.</p> <p>Thật ra, t&ocirc;i đ&atilde; bắt đầu quen dần v&agrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n sợ h&atilde;i nữa.&nbsp;<em class="last-child first-child">C&ocirc; đơn th&igrave; sao chứ?</em></p> <p>H&atilde;y cứ l&agrave; những c&ocirc; g&aacute;i lu&ocirc;n biết tr&ocirc;ng chờ v&agrave;o k&igrave; t&iacute;ch, hoặc tạo ra n&oacute; khi bản th&acirc;n m&igrave;nh c&ograve;n c&oacute; thể. Đừng để c&ocirc; đơn gặm nuốt m&igrave;nh như một con qu&aacute;i th&uacute; v&agrave; bản th&acirc;n l&agrave; mồi m&agrave; một khi đ&atilde; rơi v&agrave;o nanh vuốt của n&oacute;, th&igrave; chỉ c&oacute; thể chờ v&agrave; chết. Đừng để thời gian hết lần n&agrave;y đến lần kh&aacute;c l&agrave;m mục rữa t&acirc;m hồn n&agrave;y, biến n&oacute; th&agrave;nh những đống hoang t&agrave;n bao giờ cũng đợi chờ sự để t&acirc;m của người kh&aacute;c.</p> <p>V&agrave; cũng đừng để cho thế gian xoay n&oacute; th&agrave;nh những cuộn chỉ c&oacute; c&aacute;i vỏ thật d&agrave;y, để một ng&agrave;y n&agrave;o đ&oacute; khi cần mở l&ograve;ng lại kh&ocirc;ng thể mở được.</p> <p class="last-child">&nbsp;</p> <h3 class="last-child"><strong class="first-child">Mộc Y&ecirc;n Linh</strong></h3>

0 0

Bài liên quan: cô đơn, tuổi trẻ,