Văn Học Hoa Sen
1 tuần trước

DẤU YÊU XƯA - Thơ PHẠM THU

DẤU YÊU XƯA - Thơ PHẠM THU

Hạ đem nắng yêu thương về giăng mắc | Tháng năm dài rưng rức chẳng nhạt phai | Lọn tóc mai buông xõa mãi đan cài | Dáng hình ấy miệt mài cùng năm tháng.

Thơ: Phạm Thu

Ảnh: Internet

Hạ đem nắng yêu thương về giăng mắc

Tháng năm dài rưng rức chẳng nhạt phai

Lọn tóc mai buông xõa mãi đan cài

Dáng hình ấy miệt mài cùng năm tháng.


Khói lam chiều bồng bềnh bay chạng vạng

Mái tranh xưa vương vấn dáng hao gầy

Dòng ký ức xa lắm mãi còn đây

Trong tiềm thức ngày ngày lưu luyến nhớ.


Cứ đau đáu dấu yêu xưa nặng nợ

Tiếng ru hời văng vẳng mãi trong ta

Quê ngoại hiền yêu thương lắm thiết tha

Chiếc nôi nhỏ ru hồn ta khôn lớn.


Lòng khắc khoải tháng năm sao chẳng đợi

Nửa đời người bao lời chẳng tròn câu

Cứ nghèn nghẹn rồi lặn ngụp bể dâu

Thương và nhớ ngàn lời đâu kể hết.


Ta cứ đi, chân ruổi rong mãi miết

Gánh tang bồng ôm xiết trọn vòng tay

Ước một lần được quên hết trả vay

Nợ nhân thế đoạn đường này nhẹ gánh.


Chốn phồn hoa muôn màu kia lấp lánh

Níu chân người xa lắm một miền quê

Lời ru xưa tha thiết gọi ta về

Muốn buông bỏ bộn bề quên ngày tháng.

Chủ đề chính: #thơ_hay

Bình luận về bài viết này
0 bình luận
Sắp xếp theo:

Đang tải bình luận...


Đang tải nội dung cho bạn