Điều gì xảy ra với não bộ trong một cuộc tấn công tình dục?

Thông thường, chúng ta nghĩ rằng những nạn nhân khi bị tấn công tình dục sẽ phản kháng lại, hoặc ít nhất là hét to lên để đánh tín hiệu cho người khác đến trợ giúp và giải cứu. Tuy nhiên, theo nghiên cứu của các nhà khoa học, việc đó không hề xảy ra một cách dễ dàng bởi não bộ của chúng ta sẽ có phản ứng khác nhau tùy thuộc vào tình huống.

Thông tin truyền vào bộ não và cơ thể của nạn nhân trong một vụ tấn công tình dục thường là những chấn thương, sự hoảng sợ và đe dọa. Khi một người là nạn nhân của tấn công tình dục, amygdala (hạch hạnh nhân) - bộ phận chịu trách nhiệm xử lý cảm xúc trong não sẽ nhận ra đây là một mối đe dọa và báo hiệu cho vùng dưới đồi biết. Vùng dưới đồi này sẽ gửi tín hiệu đến tuyến yên và sau đó trục hạ đồi-tuyến yên-tuyến thượng thận (HPA) sẽ khởi động. Đồng thời sẽ có sự thay đổi về nội tiết tố trong cơ thể nạn nhân.

,tấn công tình dục,hiếp dâm,tội phạm,bộ não,cơ thể con người

Các catecholamine - hormone do tuyến thượng thận tiết ra trong một sự việc gây tổn thương tâm lý, thường sẽ tăng vọt lên mức rất cao. Những hormone này rất hữu ích cho phản ứng chiến-hay-chạy (fight-or-flight response) - một phản ứng sinh lý xảy ra khi cơ thể cảm nhận được một sự kiện đe dọa, tấn công, hay nguy hiểm đến sự sống còn của bản thân. Tuy nhiên, những hormone đó lại làm suy yếu các mạch não điều khiển suy nghĩ lý tính của chúng ta. Vì vậy, các bộ phận của vỏ não trán trước vốn cho phép con người đưa ra quyết định có thể sẽ không hoạt động tối ưu khi mức catecholamine tăng cao. 

,tấn công tình dục,hiếp dâm,tội phạm,bộ não,cơ thể con người

Thêm vào đó thì opiate - hormone đóng vai trò như một loại morphine tự nhiên trong cơ thể sẽ được giải phóng ở mức rất cao và ngăn chặn nỗi đau thể xác lẫn cảm xúc. Tuy nhiên, vì opiate hoạt động giống như morphin nên những ảnh hưởng tác động đến nạn nhân trong và sau vụ tấn công tình dục có thể rất "phẳng lặng", không có nhiều biến động. Nói một cách dễ hiểu hơn thì cảm xúc của nạn nhân đã bị "cùn đi" và trở nên chai lì.

Cuối cùng, đối với một số nạn nhân, corticosteroid - một nhóm hormone steroid đã bị kích hoạt lên mức rất cao và làm giảm năng lượng sẵn có của cơ thể. Những nạn nhân này sẽ không thể chống cự lại kẻ tấn công tình dục hay chạy trốn khỏi hiện trường. Khi trục HPA kích hoạt loại nội tiết tố này thì cơ thể sẽ xảy ra tình trạng "đóng băng", có thể hiểu đại khái là tất cả các bộ máy trong cơ thể sẽ dừng hoạt động. Người ta gọi đây là hiện tượng bất động căng cứng (tonic immobility). 

,tấn công tình dục,hiếp dâm,tội phạm,bộ não,cơ thể con người

Hiện tượng bất động căng cứng là một phản ứng tự động chứ không phải là điều mà nạn nhân quyết định được. Về mặt hành vi, chúng ta có thể thấy nạn nhân nhắm mắt hay thở dốc, nhưng đặc điểm rõ rệt nhất của việc "đứng hình" này là sự tê liệt cơ bắp. Sự sợ hãi khiến nạn nhân không thể di chuyển. Nghiên cứu cho thấy từ 12% đến 50% nạn nhân bị cưỡng hiếp đã trải qua hiện tượng bất động căng cứng, và hầu hết các dữ liệu chứng minh tỷ lệ này gần với con số 50% hơn là 12%.

,tấn công tình dục,hiếp dâm,tội phạm,bộ não,cơ thể con người

Trên thực tế, nhiều nạn nhân cảm thấy tội lỗi và xấu hổ vì họ có phản ứng "hóa đá" hoặc đã không phản kháng lại kẻ tấn công mình. Do đó, chúng ta thường bắt gặp một tình trạng đau xót là "victim-blaming" - đổ lỗi và chỉ trích người bị nạn thay vì kẻ xấu gây ra hành động đó. Điều quan trọng là chúng ta cần nhớ rằng những phản ứng vật lý này là phản ứng tức thời, phản ứng tự nhiên của cơ thể đối với mối đe dọa từ bên ngoài. Bắt nạn nhân chịu trách nhiệm về những gì đã xảy đến với họ là kết quả của sự thiếu hiểu biết về tấn công tình dục. 

,tấn công tình dục,hiếp dâm,tội phạm,bộ não,cơ thể con người

Tựu chung lại thì tấn công tình dục là một chủ đề nhạy cảm và cũng còn nhiều người chưa biết về cách nạn nhân có thể phản ứng trong một vụ tấn công tình dục. Cho nên nền tảng giáo dục và kiến thức chính là chìa khóa để chấm dứt việc đổ lỗi cho nạn nhân. 

mirumirumirumo dịch

Nguồn dịch: acasa.us