EM LÀ HOA OẢI HƯƠNG

Thơ của Len Lương

EM LÀ HOA OẢI HƯƠNG     


Anh có lắng nghe trong dịu dàng hơi thở

Chiều Sa Pa mơ màng 

Mây đa tình dừng bước chân phiêu lãng

Trong ngần đôi mắt em 

Hoa oải hương tím miên man trời đất 

Chờn vờn sương khói 

Bồng bềnh chốn thiên thai 

Nhung mềm như một buổi mai em bên anh... 


Chênh vênh vách núi  

Lãng đãng trời xanh 

Bên cánh rừng đại ngàn từ thuở Thần Nông đi mở nước 

Hoa oải hương hiền lành hoang dại 

Ở miền Địa Trung Hải xa xôi 

Em đến đây 

Nơi giao thoa trời đất 

Tím ngời 

Đắm đuối 

Thủy chung... 


Anh có lắng nghe trong phập phồng nhịp thở 

Nỗi nhớ nào cho em 

Hương thơ bát ngát 

Thắm màu như hoa oải hương chiều Sa Pa huyền ảo... 


 Anh có lắng nghe hạt mưa nào chạm vào vai áo 

Mênh mang chiều thăm thẳm chốn ngàn hoa 

Câu chuyện tình từ rất xa rất xa 

Thắm trong em lặn sâu mùa tím sắc 

Buổi chúng mình bên nhau 

Hoa oải hương phiêu trải mây ngàn bất tận 

Huyền hồ ru miên 

Dìu dịu... ngọt ngào... 

Yêu kiều vũ điệu... đê mê... 

Nặng một lời thề... 


Ngày em đi xa 

Cho em trút hơi thở nhẹ 

Trong vòng tay thương giữa mây ngàn đặc quánh 

Hoang hoải đất trời  

Hoa oải hương mảnh mai sương khói 

Vẫn ảo huyền ... nồng sắc tím chốn bồng lai...                                 31.7.2019