Hồng Bào Quái Nhân

Người xưa đã khuất sông Hàn còn đâỵ. Ở phương bắc vào buổi sơ đông băng tuyết đã đóng dầy trên mặt đất, gió lạnh thấu xương.

Bóng tịch dương trong buổi chiều tà còn rọi xuống đường cái quan. Một chàng thiếu niên kỵ mã đầu đội nho cân ngồi trên yên ngựa ngâm bài Dịch thủy tống nhân. 

Tuy chàng còn nhỏ mà dường như đã hiểu sâu xa về tình ý bài thợ Giọng chàng ngâm đầy vẻ thê lương tịch mịch. Chỉ lạc thảo mấy câu mà khiến cho người ta cảm thấy nỗi buồn man mác. 

Chàng đang ngâm thơ, bỗng phía sau có âm thanh dõng dạc vang lên: 

– Hồi sơ đường, Vương Lạc, Lư, Dương tứ kiệt, nhưng thực ra Lạc Tân Vương đáng là người đứng đầụ 

Thiếu niên ngâm thơ ngoảnh đầu nhìn lại thấy một chàng trai trẻ tuổi hơn mình liền mỉm cười dừng ngựa lạị Gã thiếu niên này mới chừng , tuổi mày thanh mắt sáng gật đầu gọi chàng. Thiếu niên ngâm thơ trong lòng ngấm ngầm kinh hãi nghĩ bụng: 

– Chàng kỵ mã này tựa hồ ở trên trời rớt xuống. Gã đã đến sau lưng mình lúc nào mình cũng chưa biết. 

Chàng nhìn kỹ lại hồi lâu cảm thấy thiếu niên có thể thân cận được. Gã cưỡi con ngựa đen tuyền, khắp mình không lẫn một sợi lông nào khác màụ Thân hình nó vừa vặn, mắt chiếu ra những tia hồng quang chói sáng. Đúng là một con tuấn mã nổi danh. Thiếu niên đến sau nói: 

– Dĩ nhiên bài thơ đó là một thiên cổ tuyệt xướng của Lạc Tân Vương nhưng có được huynh đài lĩnh hội sâu xa thì ngâm lên mới khiến cho người ta đứng trước một hoàn cảnh thực sự mà xúc động tâm thần. 

Thiếu niên ngâm thơ mỉm cười hỏi: 

– Huynh đài quá khen khiến tiểu đệ càng thêm hổ thẹn. Xin huynh đài cho tiểu đệ hay cao tánh đại danh được chăng? 

Thiếu niên nhỏ tuổi vọt ngựa lên ngang hàng thiếu niên ngâm thơ đáp: 

– Tiểu đệ họ Nhan tên gọi Bách Bạ Tiểu đệ cũng muốn được thỉnh giáo tôn danh đại tánh!

https://truyenthoi.com/truyen-hong-bao-quai-nhan.html