Nỗi buồn là bức tường của cuộc sống

Nỗi buồn như cái bóng, nó song hành với cuộc sống, chẳng thể vứt bỏ, cũng chẳng thể giấu đi.

Lúc bé ai chẳng mong mình nhanh trưởng thành. Khi thực sự trưởng thành có mấy ai không thấy mệt mỏi với cuộc sống. Cuộc sống như cổ máy thời gian chạy mãi cũng chẳng mệt, nó đầy rẫy những vất vả lo toan, những nỗi buồn chất chứa.

Có những nỗi buồn làm tôi yếu đuối hơn, chẳng thế thốt nên lời, nó sâu thẳm  muốn giấu đi mà chẳng được, nó làm tôi như ngã quỵ giữa cuộc sống này, khi ấy tôi chỉ ước giá như có ai đó dắt tôi qua chông gai này. 

Có những nỗi buồn làm tim tôi như vỡ nát, những khi buồn rũ rượi, niềm tin như vụt mất, chẳng thể kể cùng ai, tôi thầm hỏi mắt nhỏ nhưng sao chứa cả biển trời nước không bao giờ cạn. 

Có những nỗi buồn chông chênh, làm tôi trưởng thành hơn để đương đầu với sóng gió.  

Có những nỗi buồn vô cớ làm tôi trống rỗng, trống đến lặng im, đến nước mắt cũng chẳng thể rơi nỗi, khi ấy chỉ muốn đi thật xa, chỉ để thẩn thờ một mình rồi nghĩ về cuộc sống. 

Nỗi buồn ơi! mày thật kỳ lạ. 

Nỗi buồn ơi! bỏ ở đâu bây giờ?

,