Sĩ phu Bắc Hà - Nguyễn Phú Trọng: Chuyện đời thường !

Hôm nay hãy cùng Ohay Tv tìm hiểu về nhân cách lớn trong con người đầy cống hiến, tận tâm tận lực cho nước nhà qua câu chuyện từ một người bạn thân của Tổng Bí thư các bạn nhé!

Sĩ phu Bắc Hà

Là một người bạn học cùng lớp đại học với Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, sau này còn có nhiều dịp gặp gỡ và trò chuyện với anh, tôi có thể nói về anh một câu như sau: Anh Trọng là người có đức, có tài, cuộc sống trong sạch, giản dị, thông minh, biết mọi "lẽ đời", không hề "lú" như có người đã nói. Khi học đại học anh Trọng học giỏi, luận văn tốt nghiệp đạt xuất sắc, được kết nạp vào Đảng trong trường. Ra công tác anh về tạp chí Cộng sản, sau đó đi làm nghiên cứu sinh trong nước và nước ngoài, đã bảo vệ học vị Phó Tiến sĩ (nay là Tiến sĩ) lại Liên Xô. Về nước anh trở lại công tác tại tạp chí Cộng sản, rồi lần lượt đảm nhiệm các chức vụ quan trọng: Tổng Biên tập tạp chí Cộng sản, Bí thư Thành ủy Hà Nội, Chủ tịch Quốc hội, Tổng Bí thư của Đảng. Có thể nói con đường "làm quan" của anh Trọng khá hanh thông. Anh không phải là con nhà cách mạng nòi, sinh ra trong một gia đình nông dân quê ờ Huyện Đông Anh, Hà Nội, không phải là một "Thái tử Đảng" như có người từng nói về một dạng con ông cháu cha hiện nay. Nhưng như có lần anh nói trong cuộc gặp bạn bè cùng lớp sau khi anh đã giữ chức Tổng Bí thư của Đảng: "Xin cho em, cho tôi được để mọi chức tước ngoài căn phòng này. Em đến đây mãi mãi là học trò của các thày, các cô ngày nào. Tôi đến đây mãi mãi là bạn học cùng lớp của các bạn. Có nhiều bạn trong lớp chúng ta giỏi hơn tôi nhưng cuộc sống không gặp may mắn. Còn tôi gặp may mắn hơn các bạn.  Chức tước như phù vân, còn lại mãi với nhau là tình thày trò, bè bạn. Mong chúng ta luôn giữ được điều đó!..." Anh Trọng nói thế nhưng tôi biết nếu chỉ có gặp may mắn chắc anh không được Đảng và Nhà nước bầu anh vào các chức vụ quan trọng như thế, mà cái chính vẫn là từ sự cố gắng học tập, phấn đấu và công hiến của anh, chứ không phải là điều may mắn từ đâu tự dưng đến!

Chuyện đời thường!

Chuyện đời thường!,

trong bài trả lời phỏng vấn của Thượng tướng Võ Thế Trung về con cái anh Trọng, tôi chỉ viết thêm một vài điều mà tôi biết. Anh Trọng có hai người con, môt gái, một trai đều là những viên chức nhà nước và là các công dân bình thường như bao công dân khác. Có thể có người gặp các cháu trong công việc hay cuộc sống thường ngày không hề biết bố các cháu là Tổng Bí thư của Đảng vì chẳng bao giờ các cháu tự nói ra điều này. Lần gả chồng cho con gái, khi đã ở cương vị "quyền cao, chức trọng", ngoài gia đình và họ hàng, anh Trọng chỉ mời những bạn bè thân thiết từ hồi học phổ thông đến đại học và sau này đến dự đám cưới, còn những người khác, kể cả những người quyền cao, chức trọng hơn anh nhưng không phải là bạn như tôi đã nói ở trên anh không mời. Đám cưới đó tổ chức giản dị, chỉ có tiệc trà, hoa quả và bánh ngọt, không có cỗ bàn linh đình như các đám cưới của con các quan chức khác. Khi cưới con trai, anh Trọng chỉ tổ chức trong nội bộ gia đình và chỉ mời rất ít bạn bè của anh chị và các cháu chứ không mời rộng rãi để kiếm bạc tỷ như có quan chức đã làm. Đúng nhưGiáo sư Nguyễn Minh Thuyết cho biết, chỉ sau đám cưới của con anh Trọng mới gửi Thiếp báo hỷ tới bạn bè. Tôi cũng là một người nhận được Thiếp báo hỷ như thế. Trong khi đó, khi hai con trai tôi cưới vợ, anh Trọng đều đến tận nhà tôi để mừng cho các cháu. Khi đó anh đã là Bí thư Thành ủy Hà Nội và là Chủ tịch Quốc hội. Đối với các bạn bè khác ở lớp tôi cũng vậy. Khi biết tin bố, mẹ, vợ hoặc chồng của các bạn qua đời hoặc khi các con của các bạn lấy vợ, gả chồng, biết tin, anh Trọng đều đến tận nhà chia buồn hoặc chia vui với bạn bè. Anh Trọng là thế, bao giờ cũng tử tế với mọi người.Có người bảo anh là "Trọng Lú" nhưng tôi nghĩ anh Trọng là người thông minh, không hề lú lẫn chút nào! Một lần, khi đang là Chủ tịch Quốc hội, ngồi cùng xe với bạn bè cùng lớp đại học, hầu hết là nhà văn, nhà báo, những người "biết nhiều chuyện trong xã hội", về thăm nơi lớp học sơ tán trong thời gian chiến tranh chống Mỹ ở huyện Đại Từ, Thái Nguyên, anh Trọng đã được nghe các bạn kể bao nhiêu chuyện tiếu lâm, đọc cả thơ ca hò vè về các hiện tượng tiêu cực trong xã hội và cả câu vè về "Trọng Lú" mà không nhịn được cười. Đôi lúc anh cũng góp một vài chuyện vui cùng các bạn. Những lần được gặp anh ở nhà riêng hay đến thăm anh, tôi cũng đã nói với anh đủ mọi chuyện mà tôi biết được, kể cả tâm tư, nguyện vọng của bạn bè, của người dân đối với Đảng, với đất nước hiện nay. Bao giờ anh Trọng cũng lắng nghe và anh đều nói với tôi sẽ làm mọi việc để giữ được đất nước bình yên và ngày càng phát triển, đời sống của nhân dân ngày một tốt đẹp hơn. Anh biết cả những nỗi niềm và bức xúc của tôi cũng như nhiều người nhưng anh bảo phải giải quyết từng bước, không thể làm được ngay như nhiều người mong muốn.

Dương Quảng Đức