Văn Học Hoa Sen
1 tuần trước

THƠ THÁNG NĂM của Hoàng Minh Tuấn

THƠ THÁNG NĂM của Hoàng Minh Tuấn

Chùm thơ viết về các kỷ niệm đẹp, các kỷ niệm buồn, các sự kiện nhân sinh nhật Bác, các sự kiện về sinh nhật CLB Hoa Sen và một số chủ đề khác được khắc hoạ trong THƠ THÁNG NĂM của Hoàng Minh Tuấn!

THÁNG NĂM VỀ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Tháng năm dang tay chào đón

Hạ về trải nắng nồng say

Sân trường dập dìu áo trắng

Cho ta thương nhớ vơi đầy


Tháng năm bằng lăng tím nở

Gọi lòng xao xuyến vấn vương

Lối về chung xe chung ngõ

Ra trường áo trắng còn thương


Tháng năm tiết trời nóng nực

Lũ ve đội đất trở về

Râm ran não nề khóc nhớ

Bản nhạc thời khắc chia ly


Tháng năm về sao quá vội

Ra trường người sẽ ở đâu

Lời yêu còn chưa kịp ngỏ

Áo trắng có gặp ngày sau


Tháng năm về rồi người hỡi

Nay mai phượng đỏ rợp trời

Những gì ta đây muốn nói

Áo trắng yêu lắm người ơi!


Hà Nội, 01/05/2020


CHÀO THÁNG NĂM

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Giang tay chào đón tháng năm

Ôm cả nỗi nhớ trăng rằm mộng mơ

Bằng lăng gọi lại tuổi thơ

Nơi ấy nẻo cũ lối xưa dạt dào


Ngắt bằng lăng tím anh trao

Cài lên mái tóc khát khao mộng huyền

Để rồi duyên đã trao duyên

Trai tài cùng gái thuyền quyên chung nhà


Để rồi bao tháng năm qua

Song hành sánh bước đôi ta ai bằng

Hình như màu tím thuỷ chung

Của bằng lăng gọi ta mong ngóng chờ


Để nay khao khát hơn xưa

Nhớ về ngày cũ vẫn mê mẩn lòng

Giờ đây lại đến tháng năm

Ta mong, ta ước hạ chong chóng về


Bao nhiêu nồng thắm si mê

Hương đồng gió nội tình quê ngày nào

Hai ta hạnh phúc biết bao

Tháng năm nay đến vẫn khao khát tình


Hà Nội, 02/05/2020


THÁNG NĂM VỀ (Bài 2)

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Tháng năm về lao xao từng con phố

Bằng lăng đang hé nụ đợi đơm bông

Phượng vĩ cũng chuẩn bị toả sắc hồng

Nắng tháng năm say nồng hương đầu hạ


Tháng năm về tiếng trống trường khác lạ

Cứ như đang giục giã lũ học trò

Hãy tự tin học tập để tự lo

Chuẩn bị tốt cho mùa thi sắp đến


Tháng năm về biết bao nhiêu hò hẹn

Đón đưa nhau bịn rịn những ngày đầu

Để rồi sau mãi chẳng muốn rời nhau

Ngẩn ngơ tiếc đường về như quá ngắn


Tháng năm về bâng khuâng tà áo trắng

Ngày chia tay nay sắp đến thật rồi

Lời yêu thương vẫn chưa kịp lên ngôi

Để mai xa người ơi còn có nhớ


Tháng năm về hương sen như níu giữ

Mối tình thơ một thuở học cùng trường

Nhờ hương sen nói hộ những lời thương

Áo trắng ơi, chung đường mai sau nhé!


Hà Nội, 03/05/2020


ĐỪNG NGẠI ĐI BỘ

Thơ & ảnh: Hoàng Minh Tuấn

Cứ ngại không đi bộ thế là

Chân chồn gối mỏi bụng to ra

Xương đau buổi sáng ai sung sướng

Khớp cứng đêm về khổ quá ta

Khoẻ mạnh con vui nom mãi trẻ

Còm nhom vợ chán thấy nhanh già

Từ nay gắng sức chăm rèn luyện

Tráng kiệt mai sau chẳng thích à?


Hà Nội, 05/05/2020


NHỚ CHỒNG PHƯƠNG XA

Thơ & ảnh: Hoàng Minh Tuấn

Hoàng hôn tím đỏ cuối chân trời

Nỗi nhớ người xa chẳng thể nguôi

Hạ đến chưa đêm nằm ngóng đợi

Xuân đi chửa sáng đứng chờ rồi

Bao năm cách biệt sầu hiu hắt

Một sớm bên nhau thắm rạng ngời

Có hiểu em không xin hãy nói

Khi nào mới trở lại chồng ơi?!


Hà Nội, 06/05/2020


THÁNG NĂM MONG NHỚ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Bằng lăng tím ngắt trước nhà

Nhớ ai, ai nhớ ... mà da diết lòng

Cứ mong, cứ đợi, chờ, trông

Từng đêm thao thức vẫn không thấy người


Tháng năm lại đến nữa rồi

Mà người vẫn mãi cứ vời vợi xa

Tiếng ve như nỗi lòng ta

Nhắn người hãy sớm về nhà nay mai


Phượng kia đỏ mắt khóc người

Vì ai đốt lửa bầu trời vấn vương

Sen hồng cũng ngát mùi hương

Như đang gắng sức gọi thương nhớ về


Tháng năm nắng đỏ triền đê

Diều đang say khúc nhạc quê dạt dào

Vi vu bên rặng phi lao

Gửi về phương ấy nỗi khao khát chờ


Người bạn từ tuổi dại khờ

Có còn thương nhớ ngày xưa thì về

Đầu làng cuối dốc chân đê

Người xưa vẫn đợi vẫn ngơ ngẩn chờ...


Hà Nội, 08/05/2020


GÁNH ĐỜI

Thơ & ảnh: Hoàng Minh Tuấn

Chửa thấy bình minh đã dậy rồi!

Cùng nhau xuống chợ kiếm ăn thôi.

Dăm cân gạo bán ừ còn ít,

Mấy mớ rau mua thế đủ rồi!

Vất vả quanh năm vì cuộc sống,

An nhàn mấy bữa lại rong chơi!

Đêm ngày tất tưởi đôi quang thúng,

Rã cả hai vai để gánh đời!


Hà Nội, 09/05/2020

Thơ viết theo ảnh


THÁNG NĂM VUI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Tháng năm nắng đã thắm màu,

Nhớ hè năm ấy bên nhau ngọt ngào,

Bằng lăng tím thẫm ai trao,

Mắt ai e lệ soi vào mắt ai?!


Nhịp tim loạn nhịp cả hai,

Tay vừa mới chạm đã vồi vội buông...

“Ra trường mỗi đứa một phương,

Liệu rằng còn nhớ còn thương sau này....?!”


“Ơ kìa bằng lăng trên tay,

Là tình ta tím đắm say hẹn thề...!”

Rồi từ đấy đến hết hè,

Đường về chung lối một xe hai người!


Trong veo giọng nói tiếng cười,

Chỉ mong hè cứ mãi dài dài hơn!

Rồi ve hát khúc nhạc buồn,

Là ngày sắp phải rời trường, chia tay.


Phượng như hiểu nỗi lòng này,

Thế nên cháy đỏ dâng đầy luyến lưu...

Bao năm rồi vẫn cứ yêu,

Tháng năm nay đến vui nhiều hơn xưa!


Hà Nội, 10/05/2020

THÁNG NĂM BUỒN

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Tháng năm chẳng thể gặp nhau

Nhìn về phương ấy mà đau đáu buồn

Phượng đang đỏ mắt khóc thương

Hạ về thắp lửa vấn vương một thời


Bằng lăng vẫn tím người ơi

Mà sao ta phải xa vời vợi xa

Một thời nhiều lắm thiết tha

Vì đâu tình bỗng nhạt nhoà vì đâu?


Hạ về ve khóc thảm sầu

Than cho số phận tình đầu hẩm hiu

Hoàng hôn vẫn tím nắng chiều

Mà tình xa ngái em yêu phương nào


Vẫn còn nguyên vẹn khát khao

Mà người buông bỏ biết trao ai giờ

Nỗi buồn anh gửi vào thơ

Từng câu từng chữ vẫn ngơ ngẩn tình


Tháng năm phượng vẫn đẹp xinh

Bằng lăng vẫn tím mà mình mất nhau

Ve vẫn hát khúc thương đau

Nhắn người nơi ấy ... nỗi sầu riêng mang...


Hà Nội, 08/05/2020


RẠNG RỠ TÊN NGƯỜI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Một tấm lòng thành, dạ sắt son,

Gian nan chẳng ngại chí không sờn!

Vì dân vất vả luôn luôn thế,

Giúp nước an nhàn mãi mãi không!

Giải phóng niềm tin rằng phải đến,

Hoà bình ước vọng chắc là xong!

Ra đi Bác nặng tình non nước,

Rạng rỡ tên Người với núi sông!


Hà Nội, 11/05/2020



NỖI NHỚ THÁNG NĂM

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Nắng tháng năm vẫn đỏ tươi màu lửa

Tím bằng lăng chung thuỷ đợi hạ về

Hạ đến muộn, phượng thương nhớ tái tê

Khóc cho mắt đỏ hoe trên lối ngõ


Cũng đã mấy tháng năm xa cách trở

Chia tay nhau từ đó vẫn chưa về

Ta quê nhà, em nơi phía xa kia

Mà nỗi nhớ có bao giờ ngơi nghỉ


Nay tháng năm đã quay về lần nữa

Tiếng ve kêu ra rả báo sang hè

Hoàng hôn buông gọi nhớ những chiều quê

Gốc phượng kia hẹn hò nhau mỗi tối


Tháng năm về nắng trải trên mọi lối

Cái oi nồng còn mãi với thời gian

Nhìn phương xa lòng thương nhớ ngập tràn

Nhớ về em con tim này thổn thức


Nỗi nhớ ấy dâng đầy trong lồng ngực

Tiếng ve kêu thao thức mỗi đêm hè

Bằng lăng ơi trong xuôi ngược dòng xe

Hỏi có ai tìm về nơi phượng thắm


Hà Nội, 12/05/2020


THÁNG NĂM THƯƠNG NHỚ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Em ở đâu khi hạ về trước ngõ,

Cây phượng già đang đỏ mắt chờ trông,

Sen hồng thơm cũng đang mong lắm đó,

Mặc tháng năm nắng oi ả say nồng!


Xa lâu ngày con tim còn giục giã,

Mà bầy ve khóc nhớ gọi sang hè!

Bằng lăng tím trời quê như nhắn nhủ,

Em ở đâu nhớ nhé sớm quay về!


Phố thẫn thờ thương nhớ em nhiều lắm,

Tháng năm về đỏ thắm sắc cờ hoa,

Nắng tháng năm điểm tô hồng cánh phượng,

Còn bằng lăng tím thẫm đợi người xa!


Biết không em hương sen thơm gửi nhớ,

Nghe chăng em phượng đỏ nhắn tìm về,

Thương không em tiếng ve kêu nức nở,

Thấy chưa em bằng lăng tím hẹn thề!


Em ở đâu mà mưa chiều giăng đổ,

Tái tê lòng gọi nỗi nhớ xa xăm,

Tiếng đì đùng sấm vọng vang đâu đó,

Cho nhớ thương đầy ắp cả tháng năm!


Hà Nội, 13/05/2020


ƯỚC VỌNG HẠNH PHÚC

Thơ & ảnh: Hoàng Minh Tuấn

Hoàng hôn tím đỏ phía chân trời

Tản bộ trong vườn bước dạo chơi

Uốn khúc quanh co đường xám đá

Vòng vo lượn lách cỏ xanh ngời

An tâm tĩnh dưỡng vui thêm sướng

Trắc ẩn bon chen khổ cả đời

Ước vọng hoài mong luôn hạnh phúc

Bên con cạnh vợ cứ tươi cười


Hà Nội, 14/05/2020


HỎI GÌ ĐẾN LẠ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Interner

Gió về thì thầm hỏi nhỏ,

Sao mà tím thế bằng lăng?

Ngập ngừng như còn e lệ,

Có lẽ mình nhớ tháng năm!


Ngó sang phượng hồng gió hỏi,

Còn chị sao cứ đỏ tươi?

Nhoẻn cười phượng kia nói nhỏ,

Vì tháng năm nắng rạng ngời!


Thấy ve cả ngày ca hát,

Điệu nhạc da diết nồng say,

Chưa hỏi mà ve đã nói,

Mừng hạ đã trở lại đây!


Chú ve nhẹ nhàng hỏi gió,

Vì sao nắng cháy đỏ đường?

Phượng hồng bằng lăng đẹp thế,

Oi nồng nắng quá ai thương!


Vít cành bằng lăng nghiêng ngả,

Hôn chùm phượng vĩ nhẹ nhàng,

Ô hay hỏi gì đến lạ,

Đấy là gió gọi hạ sang!


Hà Nội, 16/05/2020


CHUYỆN TẮC ĐƯỜNG

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Trách cứ ai đây - chuyện tắc đường,

Ồn ào - bụi bẩn - nghĩ mà thương!

Đưa con - sợ muộn - nên luồn lách,

Đón cháu - ham nhanh - ngại tránh vòng!

Đất chật - cao tầng - sao quá lắm,

Xe nhiều - phố hẹp - rõ người đông!

Nhà san sát mọc - ôi nhung nhúc,

Trách cứ ai đây - chuyện tắc đường!


Hà Nội, 15/05/2020


MƯA ĐÁ THÁNG NĂM

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Gió buông một tiếng thở dài

Bụi bay mờ mịt đất trời nghiêng chao

Mặt trời lẩn trốn khi nào

Để mưa cuồn cuộn, khóc gào ... tháng năm


Đau nghiêng ngả nhánh bằng lăng

Quằn mình phượng rớt đỏ hồng đường thôn

Tiếng gì nghe vọng mái tôn

Ô hay mưa đá tan hoang hoa màu...


Biến đổi khí hậu vì đâu

Mong mưa cho mát lại đau thế này

Tháng năm nắng nẻ đường cày

Mưa về vẫn khổ có hay không giời


Ngẫm ra cũng tại con người

Phá rừng đốn củi lâu rồi buồn thay

Đường đầy xe pháo tối ngày

Trên không thì tiếng máy bay gầm gừ


Không gian bụi bẩn mịt mù

Tầng ô zôn thủng chắn che kiểu gì

Tháng năm mưa đá thôi thì

Bằng lăng phượng vĩ đẹp chi thêm buồn


Hà Nội, 16/05/2020

SỰ TÍCH VE SẦU (1)

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Hối hận thì anh cũng chết rồi,

Buồn rầu có lấy lại vui tươi?

Đau thương khóc lóc thân đen kịt,

Khổ luỵ quyên sinh mắt đỏ ngời!

Một thoáng tà tâm lòng bối rối,

Nhiều lần hướng thiện dạ chơi vơi!

Em giờ chọn kiếp ve rên rỉ,

Cứ thế vang lên cả một đời!


Hà Nội, 18/05/2020

—————————

(1) Phỏng theo chuyện cổ tích rằng cậu em trai bỏ mặc anh chết, sau hối hận khóc lóc mỏi mòn biến thành ve. Mình đen, mắt đỏ bụng rỗng và kêu suốt ngày.


CÓ BIẾT CÁI GÌ?

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Về quê có biết cái gì đây?

Kẻ kéo người quay mệt vẫn say!

Thắm thiết tình làng mong đến lượt,

Vơi đầy nghĩa xóm đợi vòng xoay!

Đêm trời mát mẻ vui làm cố,

Sáng nắng nồng oi mệt nghỉ ngay.

Giới trẻ bây giờ xin được hỏi,

Có còn nhớ đến của xưa này?!


Hà Nội, 16/05/2020


BÁC HỒ VĨ ĐẠI

Thơ: Hàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Vĩ đại người con đất Việt ta,

Năm châu bốn biển đã bôn ba!

Tìm đường giúp nước ngay từ trẻ,

Chỉ lối cho dân đến tận già!

Chẳng sợ gươm đao khi chiến đấu,

Không nề xẻng cuốc lúc tăng gia!

Sen hồng tặng Bác dâng thành kính,

Toả mãi hương thơm ấy Quốc Hoa!


Hà Nội, 18/05/2020


HẠ ĐẾN NHỚ TÌNH XƯA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Người đi bỏ lại một mình ta

Hạ cũng tương tư nắng nhạt nhoà

Phượng vĩ buồn thương nên kém đỏ

Bằng lăng nhạt tím chẳng như xưa


Một thủa bên nhau đã chẳng còn

Mà sao vẫn thấy cứ buồn vương

Đâu rồi ngày cũ xưa hình bóng

Biết đến bao giờ hết nhớ thương


Phượng vĩ hè sang vẫn thắm màu

Mà người tít tắp biết tìm đâu

Hai ta hẹn ước rồi ai bỏ

Nỗi nhớ người xưa bỗng nát nhàu


Thảm thiết ve kêu thảm thiết sầu

Lòng như vẫn thấy nhớ về nhau

Bằng lăng tím thẫm người sao nỡ

Để lại trong ta nỗi khổ đau


Hà Nội, 18/05/2020


LỜI CHÚC HAI NĂM TUỔI

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Hai năm dẫu biết - vẫn chưa nhiều

Ấy vậy mà sao - thấy rất yêu

Thức giấc bình thơ - ừ quá giỏi

Đêm về ngẫm chuyện - rõ là siêu

Mong câu lạc bộ - luôn bay bổng

Ước các thành viên - mãi cứ phiêu

Nghệ Thuật trào dâng - thêm cảm xúc

Hoa Sen biểu tượng - đẹp yêu kiều


Hà Nội, 14/05/2020

Bài viết cho ngày sinh nhật của CLB

25/05/2018 - 25/05/2020



CÂU LẠC BỘ HOA SEN

Thơ & ảnh: Hoàng Minh Tuấn

VĂN thơ giỏi chúng ta cần phải

HỌC hỏi nhau dẫn tới thành công

NGHỆ thuật chính ở trong tâm

THUẬT câu diễn nghĩa luôn cần tư duy


HOA cũng có nhiều loài khác biệt

SEN hồng gửi nét đẹp vào thơ

CÂU chữ dệt những mộng mơ

LẠC vần sẽ để người chê, kẻ buồn


BỘ thanh trắc, thanh bằng phải thuộc

ẤY là khi sáng tác thơ Đường

KHẮC ghi câu chuyện kết đoàn

TÊN tuổi xin chớ so hơn thiệt gì


CHÚNG ta hãy cứ vui mà sống

MÌNH bên nhau tình thắm nồng thêm

VĂN HỌC NGHỆ THUẬT HOA SEN

CÂU LẠC BỘ ẤY KHẮC TÊN CHÚNG MÌNH


Hà Nội, 15/05/2020

Bài viết cho ngày sinh nhật của CLB

25/05/2018 - 25/05/2020


LỜI THỀ BẰNG LĂNG

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

BÓNG ai khuất dần trên lối vắng,

CHIỀU quê buồn thơ thẩn mình ai,

NGƠ ngơ ngác ngác một người,

NGẨN ngơ ngày đó buông rơi lệ buồn!


THÁNG năm đến oi nồng cái nắng,

NĂM tháng xưa lẳng lặng tìm về!

NGƯỜI ơi đâu đó tiếng ve,

ĐI còn có nhớ lời thề bằng lăng!


TÍM nỗi nhớ tình hồng đôi lứa,

CẢ tâm tư đã hứa gửi trao.

NHỚ người nỗi nhớ cồn cào,

MONG người, đỏ phượng ... lòng xao xuyến lòng!


ĐỢI người đấy, ta mong lắm nhé,

CHỜ người trong thương nhớ ngập tràn!

BÓNG CHIỀU NGƠ NGẨN THÁNG NĂM,

NGƯỜI ĐI TÍM CẢ NHỚ MONG ĐỢI CHỜ!

Hà Nội, 18/05/2020

NỖI NIỀM CỦA PHỐ

Thơ, ảnh 1 & 2: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh còn lại: Internet

Phố nằm đợi nghe gió hát

Trời đêm bỏng rát tháng năm

Trằn trọc đang còn chưa ngủ

Vừng đông đã vội ửng hồng


Tấp nập còi xe xuống phố

Giật mình cả lũ chim sâu

Bình minh mà như đổ lửa

Phố còn đợi gió bao lâu


Ai phủ một mầu tím thẫm

Rạng ngời mặt phố bằng lăng

Dù hạ đến nhanh hay chậm

Vẫn tìm về với tháng năm


Phượng nhớ ai mà đốt lửa

Rực trời màu đỏ mênh mông

Hay là phượng đang ghen nhỉ

Tháng năm nắng cứ say nồng


Ve thương nhớ ai mà khóc

Tiếng còn vang khắp không trung

Gió đi phải chăng quên phố

Chẳng về hội ngộ tương phùng


Hà Nội, 20/05/2020


ANH CHỜ ĐỢI EM

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

HẠ nay đã trở về trên phố,

VỀ đi em anh nhớ anh mong!

NHUỘM cho tím thẫm bằng lăng,

NẮNG như nhắn gửi tháng năm em về!


VÀNG màu nắng lối xưa vẫn vậy,

MƠ một ngày ta lại bên nhau!

TÌNH ta trước cũng như sau,

HOA tình yêu sẽ nhuộm màu phượng say!


HẸN chờ đã bao ngày chẳng rõ,

NỞ bao lần phượng đỏ rồi em?!

ANH trăn trở đã bao đêm,

CHỜ mong hy vọng kết duyên mai ngày!


ĐỢI em về nồng say trao gửi,

EM và anh thắp lại tình xưa,

HẠ VỀ NHUỘM NẮNG VÀNG MƠ,

TÌNH HOA HẸN NỞ ANH CHỜ ĐỢI EM.


Hà Nội, 20/05/2020


HẠ VỀ NHỚ NGƯỜI YÊU XA

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

PHƯỢNG vĩ gọi hạ về mang nắng

TÔ điểm cho nồng thắm tình ta

ĐỎ tươi như những cánh hoa

NỖI niềm mong nhớ người xa gửi về


NHỚ những buổi đón đưa ngày đó

MONG gần nhau gửi nhớ gửi thương

BẰNG lòng rồi chớ vấn vương

LĂNG nhăng thì sẽ ai đường nấy đi


TÍM nỗi nhớ hẹn thề chung thuỷ

CẢ đời này nguyện sẽ bên em

NHỮNG ngày vui chẳng thể quên

DÒNG sông tình ái thắm duyên đôi mình


THƠ ta gói lửa tình say đắm

YÊU em rồi mãi vẫn chờ trông

PHƯỢNG TÔ ĐỎ NỖI NHỚ MONG

BẰNG LĂNG TÍM CẢ NHỮNG DÒNG THƠ YÊU


Hà Nội, 18/05/2020


KHAO KHÁT THÁNG NĂM

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Ánh mắt ấy nụ cười rạng rỡ ấy,

Đã vô tình đốt cháy cõi lòng ta!

Đáy mắt em giấu trời xanh trong đó,

Nụ cười em rạng rỡ tựa ngàn hoa!


Em đứng đó khiến lòng ta trăn trở,

Chẳng phấn son phượng đỏ kém sắc hồng!

Màu mắt ấy như dòng sông thảng thốt,

Gọi thuyền tình vượt cạn bước sang thăm!


Tiếng cười ấy cứ giòn tan trong nắng,

Đang oi nồng bỗng mát dịu tháng năm!

Con mắt liếc khiến tim ta chết lặng,

Mộng tình xuân say đắm tuổi tròn trăng!


Ôi tháng năm thướt tha tà áo trắng,

Người đi rồi ngõ vắng bỗng buồn tênh!

Tiếng ve khóc chia ly đầy lưu luyến,

Nặng lòng anh một nỗi nhớ cong vênh!


Em như hoa mang theo nhiều vị ngọt,

Khiến tim ta bỗng loạn nhịp ưu hoài!

Vườn tình em nồng say thơm cỏ mật,

Ta như ong khao khát nhuỵ hương đài !


Hà Nội, 21/05/2020


VẪN CHỈ LÀ TÌNH THƠ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Đọc thơ kẻ ghét người say

Đời thơ đời thực vẫn đầy yêu thương

Đừng gắn thơ với đời thường

Để rồi ngơ ngẩn cho vương vấn lòng


Tình thơ có thể nhập nhằng

Tình người một chữ thuỷ chung vẹn thề

Đúng sai mặc sức khen chê

Thơ tình kẻ ghét người mê ấy đời!


Tình thơ chỉ ở thơ thôi

Đừng mơ tưởng thực lại chơi vơi sầu

Lời thơ có thể khổ đau

Có thể vui đấy rồi sau bỗng buồn


Đừng để đánh mất cái hồn

Đời thực gán ghép cho nhàm ý thơ

Thơ tình cứ viết tự do

Kẻo không thơ sẽ được cho thiếu hồn


Tình thơ một chút giận hờn

Đời thực mà thế thì tan cửa nhà

Dù gì ta vẫn là ta

Thơ tình thì vẫn chỉ là tình thơ!


Hà Nội, 16/05/2020


UỐNG CHÉN RƯỢU NÀO?

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Chén sầu chớ uống mà cay,

Chén tình hãy uống cho say đắm về!

Chén sầu nhớ vứt bỏ đi,

Chén tình ôm lấy cho đê mê đời!


Chén sầu trút bỏ ngay thôi,

Chén tình hãy uống cho chơi vơi lòng!

Chén sầu xin chớ ước mong,

Chén tình xin hãy cứ chong chóng về!


Chén sầu uống cạn đam mê,

Chén tình nhấp ngụm đã si mê rồi!

Chén sầu có chọn hay thôi?!

Chén tình có uống cho phơi phới tình?!


Hà Nội, 20/05/2020



VẪN LÀ...

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ảnh: Internet

Vẫn là phố với bằng lăng,

Vẫn là phượng đỏ tháng năm tìm về!

Vẫn là ve khóc chia ly,

Vẫn là say đắm si mê học trò!


Vẫn là sớm tối mộng mơ,

Vẫn là câu nói bâng quơ ta mình!

Vẫn là sen thắm hồng xinh,

Vẫn là đường cũ lung linh nắng hè!


Vẫn là tớ ghét cậu ghê,

Vẫn là như thế ai chê mặc người!

Vẫn là ... chỉ ... vẫn là ... thôi,

Vẫn là ... ta đã ... yêu người ... biết không?


Hà Nội, 21/05/2020


Chủ đề chính: #thơ_hay

Bình luận về bài viết này
0 bình luận
Sắp xếp theo:

Đang tải bình luận...


Đang tải nội dung cho bạn