Tôi có một giấc mơ

Ngày 28/8/1963, mục sư Martin Luther King, một nhà hoạt động vì dân quyền, chống lại phân biệt chủng tộc, đã đọc bài diễn văn 'Tôi có một giấc mơ' tại Đài tưởng niệm Lincoln (Washington D.C, Mỹ) trước hàng nghìn người tham gia cuộc tuần hành đến Washington vì việc làm và tự do.

Vào một ngày hè nóng rực năm 1963, hơn 200 nghìn người biểu tình đòi quyền công dân cùng với Mục sư Martin Luther King tại Thủ đô Washington, Hoa Kỳ về việc làm và tự do.

Các sự kiện ngày hôm đó bao gồm những bài phát biểu của John Lewis, một nhà hoạt động dân quyền, hiện đang là Nghị sĩ tại Hạ viện Hoa Kỳ; vợ của Medgar Evers; nhà lãnh đạo Walter Reuther và một buổi biểu diễn của ca sĩ Phúc âm vĩ đại Mahalia Jackson. Trong đó, bài diễn văn của Mục sư King, "Tôi có một giấc mơ", đã ngay lập tức trở thành một trong những bài diễn văn vĩ đại nhất lịch sử nước Mỹ.

Sau đây là toàn bộ bài diễn văn "Tôi có một giấc mơ" của Mục sư Martin Luther King:

"Tôi rất vui mừng khi được đứng cùng các bạn hôm nay, giữa một sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vì tự do vĩ đại nhất mà đất nước chúng ta từng chứng kiến.

Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại mà chúng ta giờ đây được vinh dự đứng dưới bóng của ông, đã ký một bản Tuyên ngôn giải phóng nô lệ. Tuyên ngôn lịch sử này đã trở thành ngọn hải đăng hy vọng cho hàng triệu nô lệ da màu, những người bị thiêu đốt trong ngọn lửa của sự bất công. Nó đến như bình minh xua tan đêm dài tăm tối. Nhưng một trăm năm sau, người da màu vẫn chưa được tự do. 

Một trăm năm sau, cuộc sống của những người da màu, buồn thay, vẫn bị kìm hãm trong gông cùm của kỳ thị và xiềng xích của phân biệt chủng tộc. Một trăm năm sau, người da màu vẫn phải sống trên hoang đảo nghèo đói giữa một đại dương mênh mông của cải phồn vinh. Một trăm năm sau, người da màu vẫn tiều tụy lang thang nơi góc phố tối tăm trên đất Mỹ.

Bởi vậy, chúng ta cùng nhau có mặt tại đây hôm nay, cất chung tiếng nói về điều kiện thương tâm của chúng ta. Theo một nghĩa nào đó, chúng ta tới thủ đô này để đòi một khoản nợ. Khi các kiến trúc sư của nền dân chủ Mỹ viết những lời hoa mỹ cho bản Hiến pháp và Tuyên bố Độc lập, họ đã ký nhận vào một tờ tín phiếu, theo đó mọi công dân Mỹ đều có quyền thừa kế. 

Tờ tín phiếu này mang theo một lời hứa hẹn rằng mọi người dân đều được đảm bảo quyền không thể tách rời là quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Nhưng hôm nay, thực tế hiển nhiên cho thấy nước Mỹ đã thất hứa vì rằng màu da của người dân Mỹ lại bị xem là rào cản trong việc sử dụng tờ tín phiếu này. Thay vì trân trọng trách nhiệm thiêng liêng ấy, nước Mỹ đã trao cho người dân da màu một tờ séc khống không có giá trị thanh toán. Nhưng chúng ta không tin rằng ngân hàng công lý đã bị phá sản. Chúng ta không tin rằng quốc gia không có đủ ngân quỹ trong hầm dự trữ chứa đầy những cơ hội của đất nước này. 

Bởi vậy, chúng ta đến đây để đòi nợ, một khoản nợ về quyền tự do và sự đảm bảo về công lý. Chúng ta có mặt tại nơi linh thiêng này để nhắc nhở nước Mỹ về sự cấp thiết trong thời điểm hiện nay. Không có thời gian cho những thứ màu mè, những ảo tưởng nhằm xoa dịu tạm thời sự bất công. Giờ là lúc thực hiện lời hứa của nền dân chủ. Giờ là lúc chúng ta trỗi dậy từ bóng tối và thung lũng cô độc của sự phân biệt chủng tộc để đến với ánh sáng của con đường công lý. Giờ là lúc đưa đất nước vượt ra khỏi vũng lầy của bất công để cùng nhau sống trong tình anh em. Giờ là lúc đưa đưa công lý trở thành hiện thực cho toàn thể những đứa con của Chúa.

Sẽ là tai họa cho cả dân tộc nếu lờ đi tính cấp bách của thời cuộc hiện nay và đánh giá thấp lòng quyết tâm của người dân da màu. Không khí ngột ngạt oi bức chứa đầy sự bất bình trong mùa hè này chưa thể qua đi tới khi có được làn gió thu của tự do và công bằng tiếp sinh lực. Những ai có hy vọng rằng người da màu cần phải xả bớt sự căng thẳng và hài lòng với những gì đã có sẽ bị vỡ mộng nếu như đất nước này trở lại với công việc như thường ngày. Nước Mỹ sẽ chưa thể bình yên, chừng nào người da đen chưa giành được quyền công dân của mình. 

Cơn lốc của cuộc nổi dậy sẽ tiếp tục làm lung lay nền móng của quốc gia này cho tới ngày thấy được ánh sáng của công lý. Trong quá trình đấu tranh giành lại vị trí xứng đáng cho mình, chúng ta không cho phép mình mắc phải những hành động sai lầm. Hãy đừng thỏa mãn cơn khát bằng chén hận thù và đắng cay. 

Chúng ta phải xây dựng các cuộc tranh đấu của mình trên nền tảng của các giá trị và nguyên tắc. Chúng ta không cho phép những chống đối biến thái thành các cuộc xung đột bạo lực. Chúng ta phải đứng trên tầm cao của sự hòa trộn tâm lực và trí lực. 

Tính chiến đấu thấm nhuần trong đông đảo người dân da màu không được làm cho chúng ta mất lòng tin vào những người da trắng. Rất nhiều những người anh em da trắng, như bằng chứng sự có mặt của các bạn ở đây hôm nay, đã cho thấy vận mệnh của các bạn cũng là vận mệnh của chúng ta và tự do của các bạn cũng gắn liền với tự do của chúng ta. 

Chúng ta không thể bước những bước đơn độc. 

Mỗi bước đi, chúng ta phải nối vòng tay bè bạn cùng đồng hành. 

Chúng ta không thể quay trở lại. 

Có những người đang hỏi bạn, “Khi nào các bạn mới yên lòng?”. Chúng ta sẽ không bao giờ thấy yên lòng khi mà ta không thể tìm được một nơi trú ngụ trong một nhà nghỉ bên đường hay tại một khách sạn trong thành phố sau chuyến đi mỏi mệt. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào sự di chuyển của một người da màu vẫn đơn giản chỉ là từ một khu ổ chuột nhỏ sang một khu ổ chuột lớn hơn. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào một người da màu ở Mississipi còn chưa được quyền đi bầu cử, khi một người da màu ở New York còn tin rằng anh ta chẳng có gì để đi bầu. Không, không, chúng ta không yên lòng, và chúng ta sẽ chưa thể yên lòng cho tới ngày công lý được tuôn tràn như dòng thác, và công bằng sẽ như một dòng sông cuộn chảy. 

Tôi biết có những bạn tới đây vượt qua những nỗi khổ đau, gian nan thử thách. Có những bạn mới vừa ra khỏi xà lim. Có những bạn đến từ những nơi mà cuộc tìm kiếm tự do của bạn bị chà đạp bởi sự ngược đãi cuồng bạo và bị cản trở bởi sự tàn bạo của cảnh sát. Các bạn đã trở thành những người kỳ cựu về chịu đựng khổ đau. Tiếp tục tiến lên với niềm tin rằng sự thống khổ oan ức là cứu thế. 

Trở về Mississippi, trở về Alabama, trở về Georgia, trở về Louisiana, trở về với những khu nhà ổ chuột ở các thành phố phía bắc của chúng ta, chúng ta tin rằng bằng cách nào đó tình trạng này có thể và sẽ được thay đổi. 

Đừng đắm mình trong nỗi tuyệt vọng. 

Hôm nay, tôi muốn nói với các bạn rằng, dù hiện tại có muôn vàn khó khăn và nỗi bức xúc, tôi vẫn luôn mang trong mình một giấc mơ. Đó là một giấc mơ bắt nguồn từ giấc mơ nước Mỹ. 

Trong giấc mơ của tôi, tới một ngày đất nước này sẽ cùng đứng lên và sống một cuộc sống với niềm tin: “Chúng ta tin vào sự thật hiển nhiên rằng tất cả con người đều bình đẳng.”

Tôi có một giấc mơ rằng ngày nào đó trên ngọn đồi đỏ ở Georgia những đứa con của những người từng sống trong kiếp nô lệ và những đứa con của cựu chủ nô có thể cùng nhau ngồi xuống bên chiếc bàn của tình anh em.

Tôi có một giấc mơ mà một ngày nào đó bang Mississippi, một hoang mạc ngột ngạt trong bầu không khí của bất công và kỳ thị, sẽ biến thành một ốc đảo của tự do và công bằng. 

Tôi có một giấc mơ rồi một ngày bốn đứa con tôi sẽ được sống trong một đất nước mà ở đó giá trị của chúng được đánh giá bởi chính ý chí, nghị lực cá nhân, chứ không phải bằng màu da. Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!

Tôi mơ một ngày kia bang Alabama, nơi vị thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói về quyền can thiệp và vô hiệu hóa sẽ trở thành nơi các trẻ trai và trẻ gái da màu cùng nắm tay các bạn da trắng như anh em một nhà. 

Hôm nay, tôi có một giấc mơ!

Tôi mơ một ngày kia các thung lũng rồi sẽ được lấp đầy, những quả đồi, ngọn núi sẽ được san bằng, mặt đất gồ ghề sẽ trở nên phẳng phiu, những góc quanh co sẽ được uốn thẳng tắp, và sự huy hoàng của Thiên Chúa sẽ được bộc lộ và mọi người cùng thấy. 

Đó là hy vọng của chúng ta. Đó là niềm tin tôi sẽ mang theo về miền Nam. 

Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ có thể đập nát núi tuyệt vọng thành những viên đá hi vọng. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ biến những tiếng kêu bất hòa trong lòng dân tộc thành bản giao hưởng êm ái của tình đoàn kết anh em. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ cùng sát cánh bên nhau, cùng nguyện cầu, cùng chiến đấu, cùng vào nhà lao, cùng đứng lên vì tự do, vì chúng ta biết rõ một ngày kia chúng ta sẽ tự do. 

Đó sẽ là ngày tất cả những người con của Chúa cùng hòa chung một bài ca: “Quê hương tôi, miền đất thân yêu của sự tự do, của người tôi hát. Miền đất nơi cha tôi đã nằm xuống, miền đất niềm tự hào của những người hành hương, từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do”. 

Và nếu nước Mỹ là một đất nước vĩ đại, điều đó nhất định phải trở thành sự thực.

Hãy để tự do vang lên từ những ngọn núi khổng lồ ở New Hampshire. 

Hãy để tự do vang lên trên những đỉnh núi hùng vĩ vùng New York. 

Hãy để tự do vang lên trên những vùng cao Alleghenies miền Pennsylvania! 

Hãy để tự do vang lên trên những đỉnh núi Rockies tuyết phủ của Colorado! 

Hãy để tự do vang lên trên những núi đồi tròn trịa của California! 

Không chỉ thế.

Hãy để tự do vang lên từ những đỉnh núi Stone Moutain của Georgia! 

Hãy để tự do vang lên trên ngọn Lookout Moutain của Tennessee! 

Hãy để tự do vang lên từ mọi triền đồi và vùng đất cao ở Mississippi. 

Từ mọi triền núi, hãy hát vang tiếng hát tự do.Khi chúng ta để tự do hát lên, khi tự do vang lên từ mọi làng quê, mọi thôn xóm, mọi thành phố và tiểu bang, chúng ta sẽ có thể làm cho ngày ấy đến thật nhanh, ngày mà mọi đứa con của Thiên Chúa, dù da trắng hay da màu, Do Thái hay không phải Do Thái, người theo đạo Tin Lành hay công giáo La Mã, tất cả sẽ cùng nối vòng tay hát vang lời ca linh thiêng của người da đen: "Free at last! free at last! Thank God Almighty, we are free at last!"."

"Tự do đã đến, tự do đã đến, xin cảm ơn Đức Chúa toàn năng, cuối cùng chúng ta đã tự do!".

aol.com
, Trích từ bài diễn vặn "Tôi có một giấc mơ".