TỰ TÌNH MÙA ĐÔNG

Chờ đông như một lời tự tình...

TỰ TÌNH MÙA ĐÔNG

  ta về phố đã nghiêng thu 

đèn đêm hiu hắt mịt mù sương giăng  

chong mắt em níu mùa trăng dường như chút nhớ đã bằng lòng mơ 


 tội tình dẫm phải câu thơ

 khuất lấp lòng... vắng đôi bờ trăng lên  

buồn lăn từ độ kêu tên  

nghe thêm tiếng nấc ngùi trên dấu trầm 


 phố nghiêng chân bước âm thầm như mùa đông chậm phúc âm lời cầu 

yêu người trút cạn đáy sâu  

buông lời sám nguyện ai sầu đa mang